Việt Nam nên dời mục tiêu Net Zero sang 2060 hay 2070? Phân tích lợi ích và kịch bản

Việt Nam nên dời mục tiêu Net Zero sang 2060 hay 2070? Phân tích lợi ích và kịch bản

    Việt Nam nên dời mục tiêu Net Zero sang 2060 hay 2070? Phân tích lợi ích và kịch bản

    Ngày 25/7/2026

    Lê Ngọc Ánh Minh

    1. Bối cảnh: Tham vọng phát triển và áp lực khí hậu đan xen

    Việt Nam đặt ra hai mục tiêu chiến lược mang tính định mệnh: trở thành nước phát triển, thu nhập cao vào năm 2045 và đạt phát thải ròng bằng 0 (Net Zero) vào năm 2050. Khoảng cách chỉ 5 năm giữa hai cột mốc này tạo ra một nghịch lý: vừa phải tăng trưởng thần tốc, vừa phải cắt giảm phát thải triệt để trong cùng một quỹ thời gian cực ngắn.

    Thực tế, chính phủ đặt mục tiêu tăng trưởng GDP hai con số từ năm 2026 trở đi, với kỳ vọng tăng trưởng bình quân từ 10%/năm trở lên trong giai đoạn 2026-2030. Quý II/2026, GDP đã tăng 8,39%. Đây là nền tảng của "kỷ nguyên vươn mình" mà Việt Nam đang bước vào.

    Bên cạnh đó, Việt Nam đang đón nhận làn sóng đầu tư vào các ngành công nghệ cao tiêu thụ năng lượng lớn: trung tâm dữ liệu AI, bán dẫn, chip. Một trung tâm dữ liệu quy mô lớn có mức tiêu thụ điện tương đương một nhà máy điện hạt nhân, và AI dự kiến tiêu thụ 500 TWh điện vào năm 2027. Việt Nam, với vị thế là công xưởng sản xuất lớn thứ hai thế giới sau Trung Quốc, sẽ không thể tránh khỏi việc phát thải tăng cao trong quá trình công nghiệp hóa và thu hút FDI vào các ngành này.

    2. Bài học lịch sử: Không quốc gia phát triển nào "xanh" ngay từ đầu

    Mọi quốc gia phát triển ngày nay đều trải qua một giai đoạn dài phát thải cao để đạt được mức thu nhập và năng lực công nghiệp như hiện tại:

    • Hoa Kỳ trở thành quốc gia phát thải CO₂ hàng đầu thế giới từ năm 1887 và đã thải ra 509 tỷ tấn CO₂ trong lịch sử - nhiều gấp đôi bất kỳ quốc gia nào khác.

    • Nhật Bản, quốc gia phát thải CO₂ lớn thứ 5 thế giới, đã công nghiệp hóa từ cuối thế kỷ 19 và chỉ bắt đầu giảm phát thải đáng kể sau năm 2005.

    • Liên minh châu Âu đã phát thải liên tục trong suốt thế kỷ 20 và chỉ mới thiết lập hệ thống giao dịch phát thải (EU ETS) từ năm 2005.

    Điểm chung: các nước này đạt được sự thịnh vượng kinh tế trước khi áp dụng các tiêu chuẩn khí hậu khắt khe. Không một quốc gia nào trong lịch sử phải vừa phát triển từ mức thu nhập thấp lên cao vừa phải giảm phát thải tuyệt đối trong cùng một giai đoạn ngắn.

    3. Tiền lệ quốc tế: Trung Quốc 2060, Ấn Độ 2070 là mốc hợp lý

    Các nền kinh tế đang phát triển có quy mô và đặc điểm tương đồng với Việt Nam đã lựa chọn lộ trình dài hơn:

    Quốc gia Mục tiêu Net Zero Lý do
    Trung Quốc 2060 Đang ở đỉnh phát thải, cần thời gian chuyển đổi hệ thống năng lượng khổng lồ
    Ấn Độ 2070 Dân số 1,4 tỷ, 17% dân số thế giới nhưng chỉ chiếm 5% phát thải toàn cầu, cần không gian phát triển

    Việt Nam hiện có mức phát thải bình quân đầu người khoảng 3,7 tấn CO₂ (2023), thấp hơn rất nhiều so với Trung Quốc (~8 tấn) hay Hoa Kỳ (~13 tấn). Điều này có nghĩa: Việt Nam còn dư địa phát thải lớn hơn để phục vụ tăng trưởng, tương tự lập luận của Ấn Độ tại COP26.

    Nếu Trung Quốc - nền kinh tế lớn thứ hai thế giới - cần đến 2060 và Ấn Độ cần đến 2070, thì việc Việt Nam đặt mục tiêu 2050 là quá tham vọng và có thể gây thiệt hại về kinh tế.

    4. Chi phí của Net Zero 2050: Quá sức cho một nền kinh tế đang bứt phá

    Việt Nam ước tính cần 147-221 tỷ USD để đạt Net Zero 2050. Trong khi đó:

    • Vốn đầu tư toàn xã hội cần đạt khoảng 40% GDP để đạt tăng trưởng hai con số.

    • Các ngành bán dẫn, AI, trung tâm dữ liệu - vốn là động lực tăng trưởng mới - đều là những ngành tiêu thụ năng lượng cực lớn.

    • Việc áp dụng các tiêu chuẩn khí hậu khắt khe quá sớm sẽ đẩy chi phí sản xuất lên cao, làm giảm sức hấp dẫn của Việt Nam như một điểm đến sản xuất và đầu tư công nghệ cao.

    Nếu duy trì mục tiêu 2050, Việt Nam sẽ phải hy sinh tăng trưởng để đáp ứng các chỉ tiêu phát thải - một sự đánh đổi không hợp lý khi mục tiêu phát triển 2045 đang ở ngay trước mắt.

    5. Đề xuất hai kịch bản

    Kịch bản 1: Net Zero 2060

    Phù hợp với lộ trình của Trung Quốc, tạo sự đồng bộ với đối tác thương mại và đầu tư lớn nhất của Việt Nam. Lợi thế:

    • Có thêm 10 năm để hoàn thiện hạ tầng năng lượng tái tạo

    • Giảm áp lực chi phí trong giai đoạn tăng trưởng cao điểm (2026-2045)

    • Tận dụng được công nghệ và kinh nghiệm từ Trung Quốc trong quá trình chuyển đổi

    Kịch bản 2: Net Zero 2070

    Tương tự Ấn Độ, phù hợp hơn với một nền kinh tế đang trong giai đoạn "cất cánh". Lợi thế:

    • Tối đa hóa không gian tăng trưởng cho các ngành công nghiệp mới

    • Có thời gian để xây dựng năng lực tài chính và công nghệ nội sinh

    • Tham khảo mô hình thành công của Ấn Độ: vừa tăng trưởng mạnh vừa chuyển đổi năng lượng từng bước

    6. Kết luận

    Việt Nam cần một lộ trình Net Zero thực tế và phù hợp với giai đoạn phát triển hiện tại. Lịch sử phát triển của các nước phát triển, cùng với tiền lệ của Trung Quốc và Ấn Độ, cho thấy:

    1. Không có nước phát triển nào thành công mà không trải qua giai đoạn phát thải cao.

    2. Net Zero 2050 là mục tiêu của các nước đã đạt đỉnh phát thải, không phải của nước đang trong giai đoạn tăng trưởng vũ bão.

    3. Net Zero 2060 hoặc 2070 sẽ cho Việt Nam đủ không gian để hoàn thành mục tiêu trở thành nước phát triển vào 2045, trong khi vẫn đóng góp vào nỗ lực khí hậu toàn cầu.

    Việt Nam nên xem xét điều chỉnh mục tiêu Net Zero để phản ánh đúng thực tế phát triển, thay vì gò mình vào một mốc thời gian quá tham vọng - có thể gây tổn hại đến chính mục tiêu phát triển đất nước mà nó đang hướng tới bảo vệ.

    Zalo
    Hotline