Nghiên Cứu Từ DLR: Thân Cánh Hỗn Hợp (BWB) Cho Hydro Lỏng - Hứa Hẹn Và Thách Thức
Annie Nguyễn
*03/08/2026*
Tiến sĩ Björn Nagel từ Viện Kiến trúc Hệ thống Hàng không DLR (Đức) và các cộng sự đã công bố một nghiên cứu quan trọng tại Hội nghị AIAA AVIATION 2026, so sánh hiệu quả tích hợp hydro lỏng (LH2) lên hai loại cấu hình máy bay: thân ống-cánh (Tube-and-Wing - TaW) truyền thống và thân cánh hỗn hợp (Blended-Wing-Body - BWB). Nghiên cứu đã đưa ra những phát hiện bất ngờ về hiệu suất tổng thể.
Lợi thế và thách thức của cấu hình BWB
BWB là cấu hình có diện tích bề mặt giảm, giúp cải thiện đáng kể hiệu suất khí động học, với tỷ số lực nâng trên lực cản (L/D) cao hơn 10-20% so với TaW. Điểm mạnh khác là BWB có thể tích bên trong rất lớn, tạo điều kiện lý tưởng để chứa các bồn LH2 cồng kềnh.
Tuy nhiên, nghiên cứu của DLR đã chỉ ra một thách thức lớn: Việc tích hợp các bồn chứa LH2 vào BWB đòi hỏi các hình dạng không phải hình cầu, làm tăng diện tích bề mặt bồn và dẫn đến khối lượng bồn lớn hơn. Điều này gây ra mức tăng khối lượng cất cánh tối đa (MTOM) khoảng 7% và năng lượng chặng bay tăng 13%. Trong khi đó, TaW, nhờ khối lượng LH2 nhẹ hơn 70% so với nhiên liệu hóa thạch, chỉ tăng MTOM 4% và năng lượng chặng bay 11%.
Hiệu quả tổng thể và triển vọng tương lai
Dù có mức phạt tích hợp cao hơn, nhưng nhờ hiệu suất khí động học vượt trội, BWB vẫn đạt hiệu quả năng lượng tổng thể tốt hơn TaW. Quan trọng hơn, ngay cả khi tính đến các mức phạt năng lượng chặng bay, LH2 vẫn mang lại hiệu quả năng lượng thô cao hơn khoảng 20% so với nhiên liệu hàng không bền vững (SAF). Dự án EXACT3 tiếp theo của DLR sẽ tập trung vào các cải tiến như bồn chứa dạng phù hợp, ước tính khối lượng, điều khiển ổn định và so sánh với mê-tan lỏng. Nghiên cứu này khẳng định tiềm năng của LH2 trong hàng không, nhưng cũng chỉ ra sự cần thiết của các giải pháp thiết kế tích hợp và tối ưu hóa toàn hệ thống.

