Malaysia tìm “điểm rơi nhu cầu” cho hydrogen: Bài toán không phải công nghệ, mà là cơ chế kích cầu
Ngày 29/04/2026
Annie Nguyễn
Malaysia đang bước vào giai đoạn quan trọng của chiến lược hydrogen: không còn là câu hỏi “có làm hay không”, mà là “tạo nhu cầu như thế nào”.
Tại các phiên tham vấn chính sách gần đây, câu hỏi trung tâm được đặt ra là: đâu là “low-hanging fruit” – những lĩnh vực có thể triển khai hydrogen nhanh nhất và hiệu quả nhất? Các lựa chọn trải rộng từ thép, điện đồng đốt, hóa chất, hàng hải, hàng không đến giao thông.
Tuy nhiên, một nguyên tắc đang dần được đồng thuận: hydrogen nên được ưu tiên cho những ứng dụng mà pin không thể đáp ứng. Điều này ngay lập tức thu hẹp phạm vi xuống các ngành công nghiệp nặng, vận tải đường dài, nhiên liệu tổng hợp và các quy trình nhiệt độ cao.
Vấn đề cốt lõi không nằm ở công nghệ – mà ở cơ chế khuyến khích. Nếu không có chính sách đúng, nhu cầu sẽ không tự hình thành. Những công cụ đang được cân nhắc bao gồm:
- Trợ giá trực tiếp hoặc hợp đồng chênh lệch (CfD)
- Quy định bắt buộc pha trộn hoặc sử dụng
- Ưu đãi thuế và tín chỉ carbon
- Hỗ trợ hạ tầng và cụm công nghiệp hydrogen
Câu hỏi lớn hơn là: giá trị mang lại cho quốc gia là gì? Hydrogen không chỉ là chi phí chuyển đổi năng lượng, mà có thể trở thành động lực công nghiệp mới — từ xuất khẩu năng lượng sạch, thu hút đầu tư, đến phát triển chuỗi giá trị nội địa.
Điểm đáng chú ý là Malaysia đang tiếp cận theo hướng “thiết kế thị trường” ngay từ đầu, thông qua các phiên tham vấn giữa chính phủ, doanh nghiệp và học thuật. Đây là cách để tránh rủi ro đầu tư sai phân khúc – vấn đề mà nhiều quốc gia đang gặp phải.
Yếu tố quyết định cuối cùng sẽ là một “driver” đủ mạnh: либо giá carbon, либо nghĩa vụ pháp lý, либо nhu cầu từ xuất khẩu (ví dụ như Nhật Bản, Hàn Quốc). Nếu không có lực kéo này, hydrogen sẽ tiếp tục dừng ở mức tiềm năng.

