Italy chính thức nội luật hóa RED III: Tín hiệu chính sách cho biofuel, biomethane và RFNBOs
Ngày 2 tháng 2 năm 2026
Italy đã chính thức nội luật hóa Chỉ thị Năng lượng Tái tạo sửa đổi của Liên minh châu Âu (RED III) thông qua Nghị định Lập pháp số 5/2026. Văn bản này đặt nền tảng pháp lý cho việc phát triển nhiên liệu tái tạo và khử carbon trong lĩnh vực giao thông và công nghiệp, đồng thời cho thấy rõ cách tiếp cận thận trọng nhưng linh hoạt của Italy trong giai đoạn chuyển dịch năng lượng đến năm 2030.
Không có mục tiêu ràng buộc sau năm 2030
Khung pháp lý mới của Italy được thiết kế với mốc thời gian chính là năm 2030, phù hợp với RED III của EU. Chỉ duy nhất lĩnh vực hydrogen công nghiệp từ RFNBOs được gia hạn nghĩa vụ đến năm 2035. Các định hướng đến năm 2040 chỉ mang tính chiến lược và không có giá trị pháp lý ràng buộc.
Biofuel thế hệ thứ nhất bị “đóng băng”

Nghị định giữ nguyên mức trần 7% năng lượng giao thông đối với biofuel từ nguyên liệu lương thực và thức ăn chăn nuôi. Các nhiên liệu này không được áp dụng cơ chế nhân đôi (double counting) và không có dư địa tăng trưởng, cho thấy chúng được coi là nguồn nhiên liệu quá độ, không phải trọng tâm dài hạn.
Cuộc cạnh tranh trực tiếp giữa biomethane và RFNBOs
Một điểm đáng chú ý là Italy thiết lập một “rổ” chung cho các loại nhiên liệu tiên tiến. Theo đó, 8% năng lượng giao thông vào năm 2030 phải đến từ biofuel tiên tiến, biomethane tiên tiến, biogas và RFNBOs, trong đó có tỷ lệ tối thiểu 1% dành riêng cho RFNBOs.
Cách tiếp cận này tạo ra cạnh tranh trực tiếp giữa biomethane và các nhiên liệu dựa trên hydrogen, thay vì dành các phân khúc riêng biệt cho từng công nghệ.
Biomethane được cho phép nhưng không được cam kết về sản lượng
Biomethane tiên tiến đủ điều kiện tham gia nghĩa vụ và được áp dụng cơ chế nhân đôi. Tuy nhiên, Italy không đặt mục tiêu sản lượng cụ thể (theo bcm hay TWh). Khối lượng biomethane vì vậy sẽ hình thành gián tiếp từ nghĩa vụ tỷ lệ phần trăm, thay vì từ quy hoạch hoặc chỉ tiêu bắt buộc.
RFNBOs có vị thế rõ ràng trong công nghiệp
Ngoài lĩnh vực giao thông, Italy đưa ra nghĩa vụ ràng buộc đối với hydrogen công nghiệp, yêu cầu 42% hydrogen phải là RFNBO vào năm 2030, tăng lên 60% vào năm 2035. Đây là tín hiệu chính sách mạnh mẽ, tạo nền tảng dài hạn cho các dự án hydrogen tái tạo.
Kết luận
Cách tiếp cận của Italy ưu tiên tính linh hoạt và trung lập công nghệ, tránh “khóa cứng” một con đường duy nhất. Tuy nhiên, điều này cũng dẫn tới tín hiệu về sản lượng biomethane yếu hơn so với các quốc gia đã ban hành mục tiêu cụ thể theo đơn vị bcm.
Khung pháp lý mới của Italy không hạn chế biomethane, nhưng cũng không bảo đảm sự bùng nổ của nó. Đây là một lựa chọn chính sách đáng theo dõi khi châu Âu bước vào giai đoạn hậu 2030 của quá trình khử carbon.

