Cuộc đua cấp điện cho siêu dự án: Giải pháp thực tế là tuabin khí và pin nhiên liệu [HESS nổi lên - Phần 2]
Ngày 4 tháng 9 năm 2026
Annie Nguyễn
Ba siêu dự án quốc gia của Hàn Quốc bao gồm chất bán dẫn, trung tâm dữ liệu AI (AIDC) và nhà máy dữ liệu AI vật lý (Physical AI Data Factory) đang tạo ra nhu cầu điện năng khổng lồ, trong khi tình trạng chậm trễ của mạng lưới truyền tải đang đặt ra thách thức lớn. Ông Park Jong-bae, Chủ tịch Viện Kỹ sư Điện Hàn Quốc, nhấn mạnh: "Với mục tiêu hoàn thành giai đoạn 1 của 3 siêu dự án vào năm 2030, chúng ta cần tập trung vào nguồn tài nguyên điện có thể đảm bảo trong 5-6 năm tới. Trong ngắn hạn, giải pháp duy nhất là phát điện tại chỗ (onsite generation)".

Phát điện tại chỗ: Giải pháp tạm thời trước mắt
Phát điện tại chỗ là phương pháp sản xuất điện ngay gần các nhà máy hoặc trung tâm dữ liệu, khác với phát điện độc lập hoàn toàn. Các cơ sở này sẽ đảm nhận một phần phụ tải tại chỗ và nhận phần còn lại từ lưới điện, giúp giảm tải cho đường dây truyền tải và rút ngắn thời gian cấp điện. Khu công nghiệp bán dẫn Yongin, với nhu cầu điện dự kiến vượt 14GW đến năm 2041, sẽ xây dựng ba nhà máy điện LNG 1GW ngay trong khu công nghiệp, giảm sự phụ thuộc vào đường dây truyền tải đường dài. Khu công nghiệp bán dẫn Honam sẽ xây dựng khoảng 3GW công suất phát điện để đáp ứng hoạt động ban đầu của nhà máy sản xuất vào năm 2029.

Vai trò của Tuabin khí và Pin nhiên liệu
Tuabin khí và pin nhiên liệu đóng vai trò khác nhau trong việc cung cấp điện cho các siêu dự án. Tuabin khí có thể tạo ra công suất lớn (GW), phù hợp để đáp ứng nhu cầu ban đầu quy mô lớn của các khu công nghiệp, với thời gian xây dựng nhanh hơn so với nhà máy điện hạt nhân. Trong khi đó, pin nhiên liệu có thể được lắp đặt theo mô-đun, dễ dàng mở rộng quy mô từ vài MW đến hàng chục MW, rất phù hợp để đáp ứng phụ tải cơ bản tại các trung tâm dữ liệu hoặc khu công nghiệp.
Tuy nhiên, cả hai công nghệ đều đang đối mặt với những thách thức về chuỗi cung ứng và công nghệ. Tuabin khí đang trong tình trạng khan hiếm nguồn cung, với các đơn đặt hàng sản xuất đã kín đến năm 2030, đòi hỏi các chiến lược như "Hợp đồng đặt chỗ sản xuất" (Slot Reservation Agreement - SRA). Trong khi đó, pin nhiên liệu cần được kiểm chứng về chi phí sản xuất điện, năng lực sản xuất, thời gian giao hàng thực tế, hiệu suất vận hành và chi phí chuyển đổi sang sử dụng hydro sạch.

Thách thức thực nghiệm và chuỗi cung ứng hydro
Một vấn đề cốt lõi là việc thiếu các cơ sở thử nghiệm cho công nghệ đốt hỗn hợp (co-firing) hydro. Mặc dù công nghệ tuabin khí trong nước đã được phát triển, nhưng chưa có địa điểm thử nghiệm để xác nhận, gây cản trở cho việc thương mại hóa. Ngoài ra, nguồn cung hydro sạch cho các nhà máy điện và quá trình vận chuyển vẫn chưa được đảm bảo. Ông Kim Eun-hwan, Trưởng phòng Hệ thống Đấu thầu của Cơ quan Vận hành Thị trường Điện Hàn Quốc, nhấn mạnh: "Để hydro được công nhận là nguồn tài nguyên linh hoạt cho hệ thống điện, cần phải chứng minh toàn bộ chuỗi giá trị từ điện phân, lưu trữ, vận chuyển đến tuabin hydro".

Kiến nghị chính sách và giải pháp
Các chuyên gia nhấn mạnh sự cần thiết của một cách tiếp cận tổng thể, không chỉ dừng lại ở phát triển công nghệ. Ông Lee Jong-min, Giám đốc Viện Nghiên cứu Môi trường Năng lượng của KEPCO, cho rằng: "Phát triển công nghệ đơn thuần không tạo ra thị trường. Cần có một cầu thang chính sách kết nối phát triển công nghệ, thử nghiệm, thị trường ban đầu và thương mại hóa". Đồng thời, cần có sự tích hợp giữa năng lượng tái tạo, hệ thống lưu trữ năng lượng (ESS), quản lý nhu cầu và phát điện tại chỗ, cũng như các cơ chế thị trường như Thị trường Đấu thầu Phát điện Hydro Sạch (CHPS) để thúc đẩy quá trình chuyển đổi.
Kết luận, để giải quyết nhu cầu điện năng cấp bách của các siêu dự án, Hàn Quốc cần có một kế hoạch kết hợp phát điện tại chỗ bằng tuabin khí và pin nhiên liệu, đồng thời phải giải quyết các thách thức về thử nghiệm, chuỗi cung ứng và chính sách để đảm bảo quá trình chuyển đổi sang hydro sạch trong tương lai.

