Rohit Deshmukh: Điểm nghẽn ẩn của e-fuel không phải hydro, mà là nước
Ngày 14 tháng 6 năm 2026
Annie Nguyễn
Hầu hết các cuộc thảo luận về nhiên liệu tổng hợp (e-fuel) đều tập trung vào điện tái tạo và hydro xanh. Tuy nhiên, một yếu tố đầu vào quan trọng lại ít được chú ý: nước.
Theo ông Rohit Deshmukh, nhà nghiên cứu về nhiên liệu tổng hợp, SAF, hydrocarbon tái tạo và hệ thống năng lượng tương lai, hydro được sản xuất bằng cách điện phân nước, và quá trình này đòi hỏi nước có độ tinh khiết cao. Về mặt hóa học, cần khoảng 9 lít nước để sản xuất 1 kg hydro, nhưng trong thực tế, các hệ thống thường tiêu thụ 20-30 lít mỗi kg sau khi tính đến các yêu cầu về tinh chế và làm mát.
Ở quy mô công nghiệp, những con số này trở nên đáng kể. Một máy điện phân công suất 100 MW có thể cần khoảng 400.000-600.000 lít nước mỗi ngày. Mở rộng lên các dự án quy mô gigawatt, nhu cầu nước hàng năm lên tới hàng triệu mét khối.
Điều này tạo ra một nghịch lý thú vị: Các nguồn tài nguyên mặt trời tốt nhất thế giới thường nằm ở các vùng khô cằn – Australia, Trung Đông, Bắc Phi, miền tây Ấn Độ và Chile – nơi nước ngọt khan hiếm. Khử muối có thể cung cấp một giải pháp, nhưng nó làm tăng thêm cơ sở hạ tầng, chi phí và độ phức tạp vận hành. May mắn thay, năng lượng cần thiết cho khử muối tương đối nhỏ so với bản thân quá trình điện phân, khiến các dự án ven biển ngày càng trở nên hấp dẫn.
Do đó, địa lý của sản xuất e-fuel trong tương lai có thể phụ thuộc vào ba nguồn lực: năng lượng tái tạo dồi dào, nguồn cung cấp nước đáng tin cậy và khả năng tiếp cận cơ sở hạ tầng xuất khẩu. Có lẽ thế hệ trung tâm nhiên liệu tiếp theo sẽ không chỉ đơn giản chạy theo ánh nắng mặt trời. Chúng có thể xuất hiện nơi mặt trời, nước và logistics giao nhau.
Câu hỏi đặt ra: Các nhà máy e-fuel trong tương lai sẽ được xây dựng ở nơi có nguồn năng lượng mặt trời mạnh nhất, hay nơi có nguồn nước an toàn nhất?

