Thụy Điển tái chế giỏi tới mức “hết rác” — nay phải nhập khẩu rác để cung cấp năng lượng
Thụy Điển, quốc gia được xem là hình mẫu toàn cầu về tái chế và quản lý chất thải, đang đối mặt với một thực tế lạ lùng: lượng rác sinh hoạt trong nước không còn đủ để duy trì hệ thống nhà máy đốt rác thu hồi năng lượng. Vì vậy, Thụy Điển đã bắt đầu nhập khẩu rác từ các nước châu Âu khác — trong đó có Na Uy — để tiếp tục vận hành các nhà máy điện/rời nhiệt.
Nhờ chính sách tái chế nghiêm ngặt và hệ thống quản lý chất thải tiên tiến, chỉ một tỷ lệ rất nhỏ rác thải hộ gia đình bị chôn lấp; phần tái chế được tái sử dụng, còn rác không tái chế được dùng làm nhiên liệu cho các nhà máy “waste-to-energy”. Tuy nhiên, chính thành công này đã tạo ra nghịch lý: không đủ rác có thể đốt để tạo năng lượng.
Vì thế, Thụy Điển đã sắp xếp nhập khoảng 800.000 tấn rác mỗi năm từ nước ngoài. Rác nhập khẩu sẽ được đốt để tạo điện và sưởi ấm. Đổi lại, các nước xuất khẩu rác trả tiền cho Thụy Điển để xử lý rác của họ — giải pháp có lợi đôi bên: Thụy Điển giữ được hoạt động của các nhà máy, duy trì nền kinh tế tuần hoàn; các nước xuất khẩu rác tránh được chi phí bãi rác và phát thải methane.
Nhờ các nhà máy thu hồi năng lượng từ rác — kết hợp với hệ thống phân loại, tái chế và xử lý rác hiệu quả — Thụy Điển đã biến rác thành tài nguyên năng lượng, cung cấp nhiệt và điện cho hàng trăm nghìn hộ gia đình. Thành công này cho thấy rác không còn là gánh nặng, mà là nguồn lực có giá trị trong sản xuất năng lượng.

